沁园春 其二 魂

清代 黄燮清
鬼也仙乎,绰约因依,风前细腰。记珠帘偷度,如云渐远,粉墙遮住,似月难招。 独帐灯残,离筵酒醒,长夜能经几次销。无人处,认相思庭院,芳径斜抄。 苗条倩影难描。但趁著、游丝过灞桥。被竹声带起,微闻金佩,花阴吹转,惯怯琼箫。 瑟瑟惊秋,悠悠成梦,一剪湘兰泣楚骚。红窗静,怕紫烟飞去,好护冰绡。
guǐ xiān   chuò yuē yīn   fēng qián yāo zhū lián tōu   yún jiàn yuǎn fěn   qiáng zhē zhù shì   yuè nán zhāo    
zhàng dēng cán   yán jiǔ xǐng   cháng néng jīng xiāo rén chù rèn   xiāng tíng yuàn fāng   jìng xié chāo    
miáo tiáo qiàn yǐng nán miáo dàn chèn zhù yóu guò qiáo bèi zhú shēng dài wēi wén jīn   pèi huā yīn chuī   zhuǎn guàn qiè qióng   xiāo        
jīng qiū   yōu yōu chéng mèng   jiǎn xiāng lán chǔ sāo hóng chuāng jìng   yān fēi hǎo   bīng xiāo