沁園春 其二 魂

清代 黃燮清
鬼也仙乎,綽約因依,風前細腰。記珠簾偷度,如雲漸遠,粉牆遮住,似月難招。 獨帳燈殘,離筵酒醒,長夜能經幾次銷。無人處,認相思庭院,芳徑斜抄。 苗條倩影難描。但趁著、遊絲過灞橋。被竹聲帶起,微聞金佩,花陰吹轉,慣怯瓊簫。 瑟瑟驚秋,悠悠成夢,一剪湘蘭泣楚騷。紅窗靜,怕紫煙飛去,好護冰綃。
guǐ xiān   chuò yuē yīn   fēng qián yāo zhū lián tōu   yún jiàn yuǎn fěn   qiáng zhē zhù shì   yuè nán zhāo    
zhàng dēng cán   yán jiǔ xǐng   cháng néng jīng xiāo rén chù rèn   xiāng tíng yuàn fāng   jìng xié chāo    
miáo tiáo qiàn yǐng nán miáo dàn chèn zhù yóu guò qiáo bèi zhú shēng dài wēi wén jīn   pèi huā yīn chuī   zhuǎn guàn qiè qióng   xiāo        
jīng qiū   yōu yōu chéng mèng   jiǎn xiāng lán chǔ sāo hóng chuāng jìng   yān fēi hǎo   bīng xiāo