沁园春 落花

清代 顾太清
点点星星,零零落落,一片飞残。向东风影里,空劳蛱蝶,碧纱窗外,遮没阑干。 柳线难牵,帘钩难挂,无赖封姨不见怜。经行处,恰纷纷红雨,轻拍香肩。 芳魂何处姗姗。待剪纸、招来月下看。认朦胧不准,飘摇不定,烟清雨化,丰韵难传。 惯为花愁,谁禁又落,空对长条不忍攀。从今后,剩绿苔庭院,吹满榆钱。
diǎn diǎn xīng xing   líng líng luò luò   piàn fēi cán xiàng dōng fēng yǐng   kōng láo jiá dié   shā chuāng wài   zhē méi lán gān
liǔ xiàn 线 nán qiān   lián gōu nán guà   lài fēng jiàn lián jīng xíng chǔ   qià fēn fēn hóng   qīng pāi xiāng jiān
fāng hún chǔ shān shān dài jiǎn zhǐ zhāo lái yuè xià kàn rèn méng lóng zhǔn   piāo yáo dìng   yān qīng huà   fēng yùn nán chuán
guàn wèi huā chóu   shuí jìn yòu luò   kōng duì cháng tiáo rěn pān cóng jīn hòu   shèng 绿 tái tíng yuàn   chuī mǎn qián