沁園春 落花

清代 顧太清
點點星星,零零落落,一片飛殘。向東風影里,空勞蛺蝶,碧紗窗外,遮沒闌干。 柳線難牽,簾鉤難掛,無賴封姨不見憐。經行處,恰紛紛紅雨,輕拍香肩。 芳魂何處姍姍。待剪紙、招來月下看。認朦朧不准,飄搖不定,煙清雨化,丰韻難傳。 慣為花愁,誰禁又落,空對長條不忍攀。從今後,剩綠苔庭院,吹滿榆錢。
diǎn diǎn xīng xing   líng líng luò luò   piàn fēi cán xiàng dōng fēng yǐng   kōng láo jiá dié   shā chuāng wài   zhē méi lán gān
liǔ xiàn nán qiān   lián gōu nán guà   lài fēng jiàn lián jīng xíng chǔ   qià fēn fēn hóng   qīng pāi xiāng jiān
fāng hún chǔ shān shān dài jiǎn zhǐ zhāo lái yuè xià kàn rèn méng lóng zhǔn   piāo yáo dìng   yān qīng huà   fēng yùn nán chuán
guàn wèi huā chóu   shuí jìn yòu luò   kōng duì cháng tiáo rěn pān cóng jīn hòu   shèng tái tíng yuàn   chuī mǎn 滿 qián