沁园春 代髭问答

明代 宋琬
兀坐支颐,童子前来,再拜致词。告先生颊上,荒芜不治,非其种者,锄而去之。 鼻垩须斤,眼翳须刮,兰茝当门亦见耔。先生曰,姑徐徐点染,化白为缁。 须言君请无疑。念交绝何须口有疵。试数君素友,丹鸡白水,岁寒有几,能比松枝。 我独怜卿,卿何弃我,患难周旋不暂离。吾知愧,谢叟诚长者,下榻于兹。
zuò zhī   tóng qián lái   zài bài zhì gào xiān sheng jiá shàng huāng   zhì fēi   zhǒng zhě chú   ér zhī    
è jīn   yǎn guā   lán chǎi dāng mén jiàn xiān sheng yuē   diǎn rǎn huà   bái wèi    
yán jūn qǐng niàn jiāo jué kǒu yǒu shì shù jūn yǒu dān   bái shuǐ suì hán   yǒu néng   sōng zhī      
lián qīng   qīng   huàn nàn zhōu xuán zàn zhī kuì xiè   sǒu chéng zhǎng zhě xià