沁园春 程穆倩六十初度作木兰花慢自寿中借禽虫为喻索题赋此

明代 宋琬
何以觞君,非狷非狂,石户之农。更高怀磊磊,如求旦鸟,孤踪踽踽,号可怜虫。 六十平头,自嘲自寿,炙毂雕笼总未工。斯人也,信谐方曼倩,癖似张融。 寓言十九朦胧。笑蜾蠃鹪鹩趣不同。看华胥世界,魂游燕国,南柯太守,腹坦槐宫。 铜雀崔巍,金貂富贵,乌有先生亡是公。三杯后,任蛮争角左,虱走裈中。
shāng jūn   fēi juàn fēi kuáng   shí zhī nóng gèng gāo huái 怀 lěi lěi   qiú dàn niǎo   zōng   hào lián chóng
liù shí píng tóu   cháo shòu 寿   zhì diāo lóng zǒng wèi gōng rén   xìn xié fāng màn qiàn   shì zhāng róng
yán shí jiǔ méng lóng xiào guǒ luǒ jiāo liáo tóng kàn huá shì jiè   hún yóu yān guó   nán tài shǒu   tǎn huái gōng
tóng què cuī wēi   jīn diāo guì   yǒu xiān sheng wáng shì gōng sān bēi hòu   rèn mán zhēng jiǎo zuǒ   shī zǒu kūn zhōng