沁园春·超逸天才

宋代 姚勉
超逸天才,文如三松,诗如卢溪。自白莲赋就,已高声价,梅花句出,远见襟期。玉尘精神,瑶林风韵,雪里神仙小氅衣。缑山夕,已再经旬浃,戏鹤重归。 花间凫舄轻飞。便一似元规报十奇。最风流膝上,双亲未老,三槐手种,分付佳儿。人想夷吾,帝思王某,钧轴舍人知未迟。长生药,在玉盘麟脯,琼苑蟾芝。
chāo tiān cái   wén sān sōng   shī bái lián jiù   gāo shēng jià   méi huā chū   yuǎn jiàn jīn chén jīng shén   yáo lín fēng yùn   xuě shén xiān xiǎo chǎng gōu shān   zài jīng xún jiā   zhòng guī
huā jiān qīng fēi biàn 便 yuán guī bào shí zuì fēng liú shàng   shuāng qīn wèi lǎo   sān huái shǒu zhǒng   fēn jiā ér rén xiǎng   wáng mǒu   jūn zhóu shè rén zhī wèi chí cháng shēng yào   zài pán lín   qióng yuàn chán zhī