沁園春·超逸天才

宋代 姚勉
超逸天才,文如三松,詩如盧溪。自白蓮賦就,已高聲價,梅花句出,遠見襟期。玉塵精神,瑤林風韻,雪裡神仙小氅衣。緱山夕,已再經旬浹,戲鶴重歸。 花間鳧舄輕飛。便一似元規報十奇。最風流膝上,雙親未老,三槐手種,分付佳兒。人想夷吾,帝思王某,鈞軸舍人知未遲。長生藥,在玉盤麟脯,瓊苑蟾芝。
chāo tiān cái   wén sān sōng   shī bái lián jiù   gāo shēng jià   méi huā chū   yuǎn jiàn jīn chén jīng shén   yáo lín fēng yùn   xuě shén xiān xiǎo chǎng gōu shān   zài jīng xún jiā   zhòng guī
huā jiān qīng fēi biàn 便 yuán guī bào shí zuì fēng liú shàng   shuāng qīn wèi lǎo   sān huái shǒu zhǒng   fēn jiā ér rén xiǎng   wáng mǒu   jūn zhóu shè rén zhī wèi chí cháng shēng yào   zài pán lín   qióng yuàn chán zhī