沁园春 畅泊然纯甫由山东佥宪谢病归襄阳,

元代 刘敏中
世事何穷,遇合无媒,飞升有丹。看兵尘蜗角,争知地窄,云垂鹏翼,岂信天宽。一语侯封,九阶夜转,白发十年不调官。人曾说,道本来分定,枉了心艰。苟非吾有诚难。问广厦何时千万间。羡柴扉草阁,自成潇洒,斜风细雨,不用遮拦。麾去青骢,呼来白鸟,要伴扁舟画里看。遨游耳,尽才情风调,付与溪山。
shì shì qióng   méi   fēi shēng yǒu dān kàn bīng chén jiǎo zhēng   zhī zhǎi yún   chuí péng   xìn tiān kuān hòu fēng jiǔ jiē   zhuǎn bái   shí nián tiáo guān rén céng shuō dào běn lái   fēn dìng wǎng le xīn   jiān gǒu fēi yǒu chéng nán wèn guǎng shà shí qiān wàn 广 jiān xiàn chái fēi cǎo chéng xiāo xié fēng   yòng   zhē lán huī   qīng cōng lái bái niǎo yào bàn piān   zhōu huà kàn   áo yóu ěr jǐn cái qíng fēng diào   shān