沁园春

清代 顾贞立
掠鬓梳鬟,弓鞋宰袖,不惯从来。但经营料理,茶铛茗盏,亲供洒扫,职分当该。 还谢天公深有意,便生就粗疏丘壑才。将衰矣,斜阳日影,短景频催。 闲身不妨多病,且凭他、废苑荒台。伴香浓琴静,百城南面,青编满架,湘轴成堆。 一缕茶烟和芋煮,只数点秋花手自栽。都休也,蝇头蜗角,于我何哉。
lüè bìn shū huán   gōng xié zǎi xiù   guàn cóng lái dàn jīng yíng liào   chá chēng míng zhǎn   qīn gòng sǎo   zhí fèn dāng gāi
hái xiè tiān gōng shēn yǒu   biàn 便 shēng jiù shū qiū cái jiāng shuāi   xié yáng yǐng   duǎn jǐng pín cuī
xián shēn fáng duō bìng   qiě píng fèi yuàn huāng tái bàn xiāng nóng qín jìng   bǎi chéng nán miàn   qīng biān mǎn jià   xiāng zhóu chéng duī
chá yān zhǔ   zhǐ shǔ diǎn qiū huā shǒu zāi dōu xiū   yíng tóu jiǎo   zāi