沁园春

宋代 张继先
急急修行,细算人生,能有几时。任万般千种风流好,奈一朝身死,不免抛离。蓦地思量,死生事大,使我心如刀剑挥。难留住,那金乌箭疾,玉兔梭飞。 早觉悟、莫教迟。我清净、谁能婚少妻。便假饶月里,姮娥见在,从他越国,有貌西施。此个风流,更无心恋,且放宽怀免是非。蓬莱路,仗三千行满,独跨鸾归。
xiū xíng   suàn rén shēng   néng yǒu shí rèn wàn bān qiān zhǒng fēng liú hǎo   nài zhāo shēn   miǎn pāo liáng   shēng shì   shǐ 使 xīn dāo jiàn huī nán liú zhù   jīn jiàn   suō fēi
zǎo jué jiào chí qīng jìng shuí néng hūn shǎo biàn 便 jiǎ ráo yuè   héng é jiàn zài   cóng yuè guó   yǒu mào 西 shī fēng liú   gèng xīn liàn   qiě fàng kuān huái 怀 miǎn shì fēi péng lái   zhàng sān qiān xíng mǎn   kuà luán guī