沁园春

宋代 陈草阁
霜剥枯崖,何处邮亭,玉龙夜呼。唤经年幽梦,悠然独觉,参横璇汉,潜彻彻铜壶。漠漠风烟,昏昏水月,醉耸诗肩骑瘦驴。孤吟处,更寻香书影,搔首踟蹰。 古心落落如予。悄独立高寒凌万夫。对荒烟野草,浅浅沙路,班荆三嗅,此意谁知。高卧南阳,归来彭泽,借问风光还似无。难穷处,待凭将妙手,作岁寒图。
shuāng   chǔ yóu tíng   lóng huàn jīng nián yōu mèng   yōu rán jué   shēn héng xuán hàn   qián chè chè tóng fēng yān   hūn hūn shuǐ yuè   zuì sǒng shī jiān shòu yín chù   gèng xún xiāng shū yǐng   sāo shǒu chí chú
xīn luò luò qiāo gāo hán líng wàn duì huāng yān cǎo   jiān jiān shā   bān jīng sān xiù   shéi zhī gāo nán yáng   guī lái péng   jiè wèn fēng guāng hái shì nán qióng chǔ   dài píng jiāng miào shǒu   zuò suì hán