沁園春

宋代 陳草閣
霜剝枯崖,何處郵亭,玉龍夜呼。喚經年幽夢,悠然獨覺,參橫璇漢,潛徹徹銅壺。漠漠風煙,昏昏水月,醉聳詩肩騎瘦驢。孤吟處,更尋香書影,搔首踟躕。 古心落落如予。悄獨立高寒凌萬夫。對荒煙野草,淺淺沙路,班荊三嗅,此意誰知。高臥南陽,歸來彭澤,借問風光還似無。難窮處,待憑將妙手,作歲寒圖。
shuāng   chǔ yóu tíng   lóng huàn jīng nián yōu mèng   yōu rán jué   shēn héng xuán hàn   qián chè chè tóng fēng yān   hūn hūn shuǐ yuè   zuì sǒng shī jiān shòu yín chù   gèng xún xiāng shū yǐng   sāo shǒu chí chú
xīn luò luò qiāo gāo hán líng wàn duì huāng yān cǎo   jiān jiān shā   bān jīng sān xiù   shéi zhī gāo nán yáng   guī lái péng   jiè wèn fēng guāng hái shì nán qióng chǔ   dài píng jiāng miào shǒu   zuò suì hán