沁园春

宋代 刘将孙
书避乱所见女子,末有埋冤姐姐,衔恨婆婆语,极俚。后有螺川杨氏和二首,又自序生杨嫁罗,丙子暮春,自涪翁亭下舟行,追骑迫,间逃入山,卒不免于驱掠。行三日,经此桥,睹无闻二词,以为特未见其苦,乃和于壁。复云,观者毋谓弄笔墨非好人家儿女,此词虽俚,谅当近情,而首及权奸误国。又云,便归去、懒东涂西抹,学少年婆。又云,错应谁铸。皆追记往日之事,甚可哀也。因念南北之交,若此何限,心常痛之,适触于目因其调为赋一词,悉叙其意,辞不足而情有余悲矣 流水断桥,坏壁春风,一曲韦娘。记宰相开元,弄权疮C54D,全家骆谷,追骑仓皇。彩凤随鸦,琼奴失意,可似人间白面郎。知他是,燕南牧马,塞北驱羊。 啼痕自诉衷肠。尚把笔低徊愧下堂。叹国手无棋,危涂何策,书窗如梦,世路方长。青冢琵琶,穹庐笳拍,未比渠侬泪万行。二十载,竟何时委玉,何地埋香。
shū luàn suǒ jiàn   yǒu mái yuān jiě jie   xián hèn   hòu yǒu luó chuān yáng shì èr shǒu   yòu shēng yáng jià luó   bǐng chūn   wēng tíng xià zhōu xíng   zhuī   jiān táo shān   miǎn lüè xíng sān   jīng qiáo   wén èr   wéi wèi jiàn   nǎi yún   guān zhě wèi nòng fēi hǎo rén jiā ér   suī   liàng dāng jìn qíng   ér shǒu quán jiān guó yòu yún   biàn 便 guī lǎn dōng 西   xué shào nián yòu yún   cuò yīng shuí zhù jiē zhuī wǎng zhī shì   shén āi yīn niàn nán běi zhī jiāo   ruò xiàn   xīn cháng tòng zhī   shì chù yīn diào wèi     ér qíng yǒu bēi
liú shuǐ duàn qiáo   huài chūn fēng   wéi niáng zǎi xiàng kāi yuán   nòng quán chuāng   C   5   4   D   C54D, quán jiā luò   zhuī cāng huáng cǎi fèng   suí qióng   shī shì rén jiān bái miàn láng   zhī shì   yàn nán
hén zhōng cháng shàng huí kuì xià táng tàn guó shǒu   wēi   shū chuāng mèng   shì fāng zhǎng qīng zhǒng pa   qióng jiā pāi   wèi nóng lèi wàn xíng èr shí zài   jìng shí wěi   mái xiāng