沁园春

清代 顾贞立
啸傲生成,薄游身世,惨淡情怀。也曾经料理,绣床花样,回文机杼,空里楼台。 怕向针神称弟子,但通国闺娃受教来。今难再,看残丝剩线,意懒心灰。 清神犹馀眼耳,便霜鬟雪鬓,任属形骸。与清溪小妹,飞笺索赋,孀闺病婶,险韵同裁。 痼癖烟霞谁得似,有疏影孤山一树梅。江南梦,想群花未醒,雪里偏开。
xiào ào shēng chéng   báo yóu shēn shì   cǎn dàn qíng huái 怀 zēng jīng liào xiù   chuáng huā yàng huí   wén zhù kōng   lóu tái    
xiàng zhēn shén chēng   dàn tōng guó guī shòu jiào lái jīn nán zài kàn   cán shèng xiàn 线   lǎn xīn huī    
qīng shén yóu yǎn ěr   biàn 便 shuāng huán xuě bìn   rèn shǔ xíng hái qīng xiǎo mèi fēi   jiān suǒ shuāng   guī bìng shěn xiǎn   yùn tóng cái    
yān xiá shuí de   yǒu shū yǐng shān shù méi jiāng nán mèng xiǎng   qún huā wèi xǐng xuě   piān kāi