沁园春

清代 吴藻
忽注横波,渐透华池,灵犀暗通。似香参禅味,雨花飞白,真传仙笈,日影移红。 呼吸难调,瞢腾欲醉,几点荷珠泻碧筒。娇喉错,把九天咳唾,粉碎虚空。 无端愁上眉峰。算寂寞何人念玉容。纵未轻一笑,也能喷饭,自从多病,更怕伤风。 咒并鸦娘,占同蟢子,慎莫偷窥隔绮栊。谁曾见,只误疑清吷,声出瑶宫。
zhù héng   jiàn tòu huá chí   líng àn tōng shì xiāng cān chán wèi   huā fēi bái zhēn   chuán xiān   yǐng hóng    
nán diào   méng téng zuì   diǎn zhū xiè tǒng jiāo hóu cuò   jiǔ tiān tuò fěn   suì kōng    
duān chóu shàng méi fēng suàn rén niàn róng zòng wèi qīng xiào néng   pēn fàn cóng   duō bìng gèng   shāng fēng      
zhòu bìng niáng   zhàn tóng zi   shèn tōu kuī lóng shuí céng jiàn zhǐ   qīng xuè shēng   chū yáo gōng