沁园春

元代 白朴
流水高山,独许钟期,最知伯牙。愧我投木李,得酬琼玖,人惊玉树,肯倚蒹葭。 风雨十年,江湖千里,望美人兮天一涯。重携手,似仲宣去国,江令还家。 门前柳拂堤沙。便是系、天津泛斗槎。看金鞍闹簇,花边置酒,玉盂旋洗,竹里供茶。 朱雀桥荒,乌衣巷古,莫笑斜阳野草花。寒食近,算人生行乐,少住为佳。
liú shuǐ gāo shān   zhōng   zuì zhī kuì tóu   chóu qióng jiǔ rén   jīng shù kěn   jiān jiā    
fēng shí nián   jiāng qiān   wàng měi rén tiān zhòng xié shǒu shì   zhòng xuān guó jiāng   lìng huán jiā    
mén qián liǔ shā biàn shì 便 tiān jīn fàn dòu chá kàn jīn ān nào huā biān zhì   jiǔ xuán   zhú gōng   chá        
zhū què qiáo huāng   xiàng   xiào xié yáng cǎo huā hán shí jìn suàn   rén shēng xíng shǎo   zhù wèi jiā