沁园春

元代 刘敏中
万里长风,一夕吹君,飞来自南。想江东渭北,同惊过雁,升高望远,几度停骖。 蓦地相看,茫然皓首,依旧华峰碧玉簪。风雷起,放连宵痛饮,拥席高谈。 君才何地非堪。从此看、恩麻彩凤衔。但平生出处,于心已卜,古人事业,着力须贪。 有道如斯,区区更问,紫绶朱衣青布衫。今秋菊,也为君开早,香满均庵。
wàn cháng fēng   chuī jūn   fēi lái nán xiǎng jiāng dōng wèi běi tóng   jīng guò yàn shēng   gāo wàng yuǎn   tíng cān    
xiāng kàn   máng rán hào shǒu   jiù huá fēng zān fēng léi fàng   lián xiāo tòng yǐn yōng   gāo tán    
jūn cái fēi kān cóng kàn ēn cǎi fèng xián dàn píng shēng chū chù xīn   bo rén shì   zhuó   tān        
yǒu dào   gèng wèn   shòu zhū qīng shān jīn qiū   wèi jūn kāi zǎo xiāng   mǎn jūn ān