禽语

宋代 洪咨夔
脱却布裤博米归,岗泥滑滑行苦迟。 打麦作饷知何时,阿婆饼焦涎满颐。 更愿春蚕一百箔,卖新得价丝贵乐。 葫芦沽酒和家酌,免教灶妇嘲姑恶。
tuō què guī   gǎng huá huá xíng chí  
mài zuò xiǎng zhī shí   ā bǐng jiāo xián mǎn  
gèng yuàn chūn cán bǎi   mài xīn jià guì  
jiǔ jiā zhuó   miǎn jiào zào cháo è