禽語

宋代 洪咨夔
脫卻布褲博米歸,崗泥滑滑行苦遲。 打麥作餉知何時,阿婆餅焦涎滿頤。 更願春蠶一百箔,賣新得價絲貴樂。 葫蘆沽酒和家酌,免教灶婦嘲姑惡。
tuō què guī   gǎng huá huá xíng chí  
mài zuò xiǎng zhī shí   ā bǐng jiāo xián mǎn 滿  
gèng yuàn chūn cán bǎi   mài xīn jià guì  
jiǔ jiā zhuó   miǎn jiào zào cháo è