秦女休行

元代 杨维桢
秦氏有烈女,自名为女休。左手执白扬刀,右手把乌龙殳。 年十五,妻燕王,夫燕王,陷无辜。取仇西山上,杀人白昼衢。 关吏不敢睚眦,司败莫孰何。于手杀人者杀,创人者创。 女休岂敢避法走藏,累嫂与兄使县吏解章。女休自归罪,丞相列坐东南床。 丞卿议罪拘文法故常。牵曳东市头,法刀利如霜。 刀未下,金鸡衔赦出法场。百男尽短一女长,嗟嗟女休真女郎。 丈夫堂堂掩面事仇女,休视之如妾妇女娼。
qín shì yǒu liè   míng wéi xiū zuǒ shǒu zhí bái yáng dāo yòu   shǒu lóng shū    
nián shí   yàn wáng   yàn wáng   xiàn chóu shān 西 shàng shā   rén bái zhòu    
guān gǎn   bài shú shǒu shā rén zhě shā chuàng   rén zhě chuàng    
xiū gǎn zǒu cáng   lèi sǎo xiōng shǐ 使 xiàn jiě zhāng xiū guī zuì chéng   xiàng liè zuò dōng nán chuáng    
chéng qīng zuì wén cháng qiān dōng shì tóu   dāo shuāng    
dāo wèi xià   jīn xián shè chū chǎng bǎi nán jǐn duǎn zhǎng jiē   jiē xiū zhēn láng    
zhàng táng táng yǎn miàn shì chóu   xiū shì zhī qiè chāng