秦女休行

魏晋 左延年
始出上西门。遥望秦氏庐。秦氏有好女。自名为女休。 休年十四五。为宗行报仇。左执白杨刃。右据宛鲁矛。 仇家便东南。仆僵秦女休。女休西上山。上山四五里。 关吏呵问女休。女休前置辞。平生为燕王妇。于今为诏狱囚。 平生衣参差。当今无领襦。明知杀人当死。兄言怏怏。 弟言无道忧。女休坚词为宗报仇。死不疑。杀人都市中。 徼我都巷西。丞卿罗东向坐。女休凄凄曳梏前。两徒夹我持刀。 刀五尺馀。刀未下。朣胧击鼓赦书下。
shǐ chū shàng 西 mén yáo wàng qín shì qín shì yǒu hǎo míng wéi xiū        
xiū nián shí wèi zōng xíng bào chóu zuǒ zhí bái yáng rèn yòu wǎn máo        
chóu jiā biàn 便 dōng nán jiāng qín xiū xiū shàng shān 西 shàng shān        
guān wèn xiū xiū qián zhì píng shēng wèi yàn wáng jīn wèi zhào qiú        
píng shēng cēn dāng jīn lǐng míng zhī shā rén dāng xiōng yán yàng yàng        
yán dào yōu xiū jiān wèi zōng bào chóu shā rén shì zhōng        
jiǎo dōu xiàng 西 chéng qīng luó dōng xiàng zuò xiū qián liǎng jiā chí dāo        
dāo chǐ dāo wèi xià tóng lóng shè shū xià