秦女休行

魏晋 傅玄
庞氏有烈妇。义声驰雍凉。父母家有重怨。仇人暴且强。 虽有男兄弟。志弱不能当。烈女念此痛。丹心为寸伤。 外若无意者。内潜思无方。白日入都市。怨家如平常。 匿剑藏白刃。一奋寻身僵。身首为之异处。伏尸列肆旁。 肉与土合成泥。洒血溅飞梁。猛气上干云霓。仇党失守为披攘。 一市称烈义。观者收泪并慨慷。百男何当益。不如一女良。 烈女直造县门。云父不幸遭祸殃。今仇身以分裂。虽死情益扬。 杀人当伏法。义不苟活隳旧章。县令解印绶。令我伤心不忍听。 刑部垂头塞耳。令我吏举不能成。烈著希代之绩。义立无穷之名。 夫家同受共祚。子子孙孙咸享其荣。今我作歌咏高风。激扬壮发悲且清。
páng shì yǒu liè shēng chí yōng liáng jiā yǒu zhòng yuàn chóu rén bào qiě qiáng
suī yǒu nán xiōng zhì ruò néng dāng liè niàn tòng dān xīn wèi cùn shāng
wài ruò zhě nèi qián fāng bái shì yuàn jiā píng cháng
jiàn cáng bái rèn fèn xún shēn jiāng shēn shǒu wèi zhī chù shī liè páng
ròu chéng xuè jiàn fēi liáng měng shàng gān yún chóu dǎng shī shǒu wèi rǎng
shì chēng liè guān zhě shōu lèi bìng kǎi kāng bǎi nán dāng liáng
liè zhí zào xiàn mén yún xìng zāo huò yāng jīn chóu shēn fēn liè suī qíng yáng
shā rén dāng gǒu huó huī jiù zhāng xiàn lìng jiě yìn shòu lìng shāng xīn rěn tīng
xíng chuí tóu sāi ěr lìng néng chéng liè zhù dài zhī qióng zhī míng
jiā tóng shòu gòng zuò sūn sūn xián xiǎng róng jīn zuò yǒng gāo fēng yáng zhuàng bēi qiě qīng