秦罗敷

元代 胡奎
昔有邯郸女,艳色世无如。手提青丝笼,采桑城南隅。 头上金雀钗,耳傍明月珠。素手挽柔条,风吹绣罗襦。 使君驰五马,冠盖丽且都。桑间问彼姝,云是秦罗敷。 裴回日将夕,命妾载后车。长跪谢使君,妾有堂上姑。 剖竹节乃直,裂松心不枯。使君善自爱,妾志终弗渝。
yǒu hán dān   yàn shì shǒu qīng lóng cǎi   sāng chéng nán    
tóu shàng jīn què chāi   ěr bàng míng yuè zhū shǒu wǎn róu tiáo fēng   chuī xiù luó    
shǐ 使 jūn chí   guān gài qiě dōu sāng jiān wèn shū yún   shì qín luó    
péi huí jiāng   mìng qiè zài hòu chē cháng guì xiè shǐ jūn 使 qiè   yǒu táng shàng    
pōu zhú jié nǎi zhí   liè sōng xīn shǐ jūn 使 shàn ài qiè   zhì zhōng