秦吉了
有鸟秦吉了,鸣声一何悲。自言承主恩,十载供提携。
雕笼闭羽翼,系之双华丝。一朝不终惠,零落投荒夷。
自伤去汉土,岂不怀南枝。诚堪利主家,生死不敢辞。
努力万里风,寄此长相思。
yǒu
有
niǎo
鸟
qín
秦
jí
吉
liǎo
了
,
míng
鸣
shēng
声
yī
一
hé
何
bēi
悲
zì
。
yán
自
chéng
言
zhǔ
承
ēn
主
shí
恩
,
zài
十
gōng
载
tí
供
xié
提
携
。
diāo
雕
lóng
笼
bì
闭
yǔ
羽
yì
翼
,
xì
系
zhī
之
shuāng
双
huá
华
sī
丝
yī
。
zhāo
一
bù
朝
zhōng
不
huì
终
líng
惠
,
luò
零
tóu
落
huāng
投
yí
荒
夷
。
zì
自
shāng
伤
qù
去
hàn
汉
tǔ
土
,
qǐ
岂
bù
不
huái
怀
nán
南
zhī
枝
chéng
。
kān
诚
lì
堪
zhǔ
利
jiā
主
shēng
家
,
sǐ
生
bù
死
gǎn
不
cí
敢
辞
。
nǔ
努
lì
力
wàn
万
lǐ
里
fēng
风
,
jì
寄
cǐ
此
cháng
长
xiāng
相
sī
思
。