青玉案 雁字

清代 顾贞观
排空几阵留难住。写不尽、潇湘雨。托寄音书浑漫许。 裴回欲下,家鸡野鹜,那是临池侣。 十三行断惊鸿去。恰上银筝十三柱。弦畔有人挥玉箸。 长门月暗,一灯重拨,泪墨模糊处。
pái kōng zhèn liú nàn zhù xiě jìn xiāo xiāng tuō yīn shū hún màn        
péi huí xià   jiā   shi lín chí  
shí sān xíng duàn jīng hóng 鸿 qià shàng yín zhēng shí sān zhù xián pàn yǒu rén huī zhù      
cháng mén yuè àn   dēng zhòng   lèi chù