青玉案 新秋

宋代 单人耘
今宵领略新凉意,秋潇洒,閒庭砌。不负归人千里至。 夜澄似水,月明如昼,篱角虫声碎。 微风柔拂人如醉,竹枕藤床乍无寐。一树梧桐阴满地。 丝丝柳影,濛濛花气,并作秋滋味。
jīn xiāo lǐng lüè xīn liáng   qiū xiāo   xián tíng guī rén qiān zhì
chéng shì shuǐ   yuè míng zhòu   jiǎo chóng shēng suì
wēi fēng róu rén zuì   zhú zhěn téng chuáng zhà mèi shù tóng yīn mǎn
liǔ yǐng   méng méng huā   bìng zuò qiū wèi