青玉案

宋代 周紫芝
梅花落尽人谁管。暗凄断、伤春眼。雪后平芜春尚浅。一簪华发,满襟离恨,羞做东风伴。 斗花小斛兰芽短。犹是当时旧庭院。拟把新愁凭酒遣。春衫重看,酒痕犹在,忍放金杯满。
méi huā lào jìn rén shuí guǎn àn duàn shāng chūn yǎn xuě hòu píng chūn shàng qiǎn zān huá   mǎn jīn hèn   xiū zuò dōng fēng bàn
dòu huā xiǎo lán duǎn yóu shì dāng shí jiù tíng yuàn xīn chóu píng jiǔ qiǎn chūn shān zhòng kàn   jiǔ hén yóu zài   rěn fàng jīn bēi mǎn