青玉案

清代 李雯
惯消玉腕镂金钏,细数佳期春半。墙外风筝云里断。 樱桃花下,秋千红索,整个閒庭院。 无凭无准青禽翰,愁雨愁晴芳草岸。常锁葳蕤春不管。 施香小鸟,伴人憔悴,学语低声唤。
guàn xiāo wàn lòu jīn chuàn   shǔ jiā chūn bàn qiáng wài fēng zhēng yún duàn
yīng táo huā xià   qiū qiān hóng suǒ   zhěng xián tíng yuàn
píng zhǔn qīng qín hàn   chóu chóu qíng fāng cǎo àn cháng suǒ wēi ruí chūn guǎn
shī xiāng xiǎo niǎo   bàn rén qiáo cuì   xué shēng huàn