清音亭

宋代 洪适
久坐俯潺湲,流清诗思悭。跳珠鸣藓石,淙玉下松关。 此日耳尘静,几人心地闲。抽琴作新曲,归去要怡颜。
jiǔ zuò chán yuán   liú qīng shī qiān tiào zhū míng xiǎn shí cóng   xià sōng guān    
ěr chén jìng   rén xīn xián chōu qín zuò xīn guī   yào yán