清夜

宋代 施枢
客身随取止,一室冷如冰。 景远吟何托,情疏梦不曾。 雨粘初藓壁,风谢欲花灯。 岂是无家者,甘为有发僧。
shēn suí zhǐ   shì lěng bīng  
jǐng yuǎn yín tuō   qíng shū mèng céng  
zhān chū xiǎn   fēng xiè huā dēng  
shì jiā zhě   gān wèi yǒu sēng