秦闺怨 其一

唐代 殷济
幽闺情自苦,何事更逢春?萱草侵阶绿,垂杨闇户新。 镜中丝发乱,窗外鸟声频。对此芳菲景,长宵转忆君。
yōu guī qíng   shì gèng féng chūn   xuān cǎo qīn jiē 绿   chuí yáng àn xīn
jìng zhōng luàn   chuāng wài niǎo shēng pín duì fāng fēi jǐng   cháng xiāo zhuǎn jūn