秦闺怨 其二

唐代 殷济
春至感心伤,低眉入洞房。征夫天外别,抛妾镇渔阳。 有意连新月,无情理旧妆。长流双睑泪,独恨对芬芳。
chūn zhì gǎn xīn shāng   méi dòng fáng zhēng tiān wài bié pāo   qiè zhèn yáng    
yǒu lián xīn yuè   qíng jiù zhuāng cháng liú shuāng jiǎn lèi   hèn duì fēn fāng