青藤歌

清代 黄宗羲
离奇轮囷岁月长,犹见当年读书意。忆昔元美主文盟,一捧珠盘同受记。 七子五子广且续,不放他人一头地。踽踽穷巷一老生,倔强不肯从世议。 破帽青衫拜孝陵,科名艺苑皆失位。叔考院本供排场,伯良《红闺》咏丽事。 弟子亦可长黄池,不救师门之憔悴。岂知文章有定价,未及百年见真伪。 光芒夜半惊鬼神,即无中郎岂肯坠。余尝山行入深谷,如此青藤亦累累。 此藤苟不遇文长,篱落粪土谁人视。斯世乃忍弃文长,文长不忍一藤弃。 吾友胜吉加护持,还见文章如昔比。
lún qūn suì yuè zhǎng   yóu jiàn dāng nián shū yuán měi zhǔ wén méng   pěng zhū pán tóng shòu    
guǎng 广 qiě   fàng rén tóu qióng xiàng lǎo shēng jué   jiàng kěn cóng shì    
mào qīng shān bài xiào líng   míng yuàn jiē shī wèi shū kǎo yuàn běn gōng pái chǎng   liáng hóng guī yǒng shì        
zhǎng huáng chí   jiù shī mén zhī qiáo cuì zhī wén zhāng yǒu dìng jià wèi   bǎi nián jiàn zhēn wěi    
guāng máng bàn jīng guǐ shén   zhōng láng kěn zhuì cháng shān xíng shēn   qīng téng lěi lěi    
téng gǒu wén zhǎng   luò fèn shuí rén shì shì nǎi rěn wén zhǎng wén   zhǎng rěn téng    
yǒu shèng jiā chí   hái jiàn wén zhāng