青松篇

明代 释函是
我年已六十,黄花开未残。落木风初劲,澄江月正寒。 所与共千峰,青松当露漙。霜重百卉枯,葱郁犹可观。 桃李竞芳晨,敛容若盘桓。而非黜繁华,意在三春前。 而非乐枯槁,庭葩无久鲜。拳曲荫崇台,廓落宇宙宽。 挥杯就清影,颇觉形骸安。远近呼良朋,坐久生夕烟。 此乐不可说,说乐岂其天。岁月忽自知,俯仰良欣然。 我乐与他乐,不离松树边。各各起奇情,安得不忘年。
nián liù shí   huáng huā kāi wèi cán luò fēng chū jìn chéng   jiāng yuè zhèng hán    
suǒ gòng qiān fēng   qīng sōng dāng tuán shuāng zhòng bǎi huì cōng   yóu guān    
táo jìng fāng chén   liǎn róng ruò pán huán ér fēi chù fán huá   zài sān chūn qián    
ér fēi gǎo   tíng jiǔ xiān quán yīn chóng tái kuò   luò zhòu kuān    
huī bēi jiù qīng yǐng   jué xíng hái ān yuǎn jìn liáng péng zuò   jiǔ shēng yān    
shuō   shuō tiān suì yuè zhī   yǎng liáng xīn rán    
  sōng shù biān qíng ān   wàng nián