清霜怨

元代 王恽
日落偶过吴郎家,入门两阑姚魏花。金盘洗妆都几日,已觉鬓乱钗横斜。 韩卿秉烛惜佳丽,便恐翠袖倚竹空春华。鹤翎红糁玉蝶粉,堕髻睡美吴宫娃。 我欲问花不解语,何故忽尔令人嗟。东皇醉著初不问,青女潜妒飞银沙。 花神敛袂避阴惨,驻颜何有仙人砂。京师各圃花不少,今岁閒杀游春车。 客怀岂独被花恼,俗事扰扰惊无涯。西风巷陌尘障面,酒楼寂寂空箫笳。 我因未事得閒在,尽日饮客前溪芽。天教世务不挂口,遮眼幸有诗书葩。 时时弄笔散幽滞,钱裹忘计东坡叉。为花作谱见衰盛,自笑思涩颐空呀。 因声寄谢紫山老,落落高举凌青霞。
luò ǒu guò láng jiā   mén liǎng lán yáo wèi huā jīn pán zhuāng dōu   jué bìn luàn chāi héng xié    
hán qīng bǐng zhú jiā   biàn 便 kǒng cuì xiù zhú kōng chūn huā líng hóng shēn dié fěn duò   shuì měi gōng    
wèn huā jiě   ěr lìng rén jiē dōng huáng zuì zhù chū wèn qīng   qián fēi yín shā    
huā shén liǎn mèi yīn cǎn   zhù yán yǒu xiān rén shā jīng shī huā shǎo jīn   suì xián shā yóu chūn chē    
huái 怀 bèi huā nǎo   shì rǎo rǎo jīng fēng 西 xiàng chén zhàng miàn jiǔ   lóu kōng xiāo jiā    
yīn wèi shì xián zài   jìn yǐn qián tiān jiào shì guà kǒu zhē   yǎn xìng yǒu shī shū    
shí shí nòng sàn yōu zhì   qián guǒ wàng dōng chā wèi huā zuò jiàn shuāi shèng   xiào kōng ya    
yīn shēng xiè shān lǎo   luò luò gāo líng qīng xiá