晴日后园

宋代 刘敞
群鸟飞朝日,鸣鹤响晴空。宿雪乍消释,滞阴反冲融。 幽居亦可爱,老圃愿与同。负暄空林下,游目故城东。 世事见流水,岁华指飞蓬。酣歌用自适,贫贱何必终。
qún niǎo fēi cháo   míng xiǎng qíng kōng xuě 宿 zhà xiāo shì zhì   yīn fǎn chōng róng    
yōu ài   lǎo yuàn tóng xuān kōng lín xià yóu   chéng dōng    
shì shì jiàn liú shuǐ   suì huá zhǐ fēi péng hān yòng shì pín   jiàn zhōng