情人怨戏效徐庾慢体三首

宋代 黄庭坚
秋水无言度,荷花称意红。 主人敬爱客,催唤出房笼。 一斛明珠曲,何时落塞鸿。 莫藏春笋手,且为剥莲蓬。
qiū shuǐ yán   huā chēng hóng
zhǔ rén jìng ài   cuī huàn chū fáng lóng
míng zhū   shí luò sāi hóng 鸿
cáng chūn sǔn shǒu   qiě wèi lián péng