情人怨戲效徐庾慢體三首

宋代 黃庭堅
秋水無言度,荷花稱意紅。 主人敬愛客,催喚出房籠。 一斛明珠曲,何時落塞鴻。 莫藏春筍手,且為剝蓮蓬。
qiū shuǐ yán   huā chēng hóng
zhǔ rén jìng ài   cuī huàn chū fáng lóng
míng zhū   shí luò sāi hóng
cáng chūn sǔn shǒu   qiě wèi lián péng