清平乐 饮至九月二日晨赋寄肖健
长杯共把,四目光如泻。大块荒荒吹野马,使我怆然泣下。
平生却曲迷阳,渐行渐向他乡。尚有故人天末,为予影立苍茫。
zhǎng
长
bēi
杯
gòng
共
bǎ
把
,
sì
四
mù
目
guāng
光
rú
如
xiè
泻
。
。
dà
大
kuài
块
huāng
荒
huāng
荒
chuī
吹
yě
野
mǎ
马
,
shǐ
使
wǒ
我
chuàng
怆
rán
然
qì
泣
xià
下
。
。
píng
平
shēng
生
què
却
qǔ
曲
mí
迷
yáng
阳
,
jiàn
渐
xíng
行
jiàn
渐
xiàng
向
tā
他
xiāng
乡
。
。
shàng
尚
yǒu
有
gù
故
rén
人
tiān
天
mò
末
,
wèi
为
yǔ
予
yǐng
影
lì
立
cāng
苍
máng
茫
。
。