清平乐 漱碧约作绮语,遂不辞泥犁之堕
垂杨庭院,长记初相见。帘外呢喃双语燕,惊落梨花片片。
而今燕子谁家,重阴人在天涯。谁信春来肠断,一生梦断飞花。
chuí
垂
yáng
杨
tíng
庭
yuàn
院
,
zhǎng
长
jì
记
chū
初
xiāng
相
jiàn
见
。
。
lián
帘
wài
外
ní
呢
nán
喃
shuāng
双
yǔ
语
yàn
燕
,
jīng
惊
luò
落
lí
梨
huā
花
piàn
片
piàn
片
。
。
ér
而
jīn
今
yàn
燕
zi
子
shuí
谁
jiā
家
,
zhòng
重
yīn
阴
rén
人
zài
在
tiān
天
yá
涯
。
。
shuí
谁
xìn
信
chūn
春
lái
来
cháng
肠
duàn
断
,
yī
一
shēng
生
mèng
梦
duàn
断
fēi
飞
huā
花
。
。