清平乐 壬辰暮春过中科大
亭林犹在,柳乱青无奈。猛忆春宵花似海,愁绝孤槎天外。
人间弦断声终,当时燕子西东。剩有斜阳几度,湖山飞絮濛濛。
tíng
亭
lín
林
yóu
犹
zài
在
,
liǔ
柳
luàn
乱
qīng
青
wú
无
nài
奈
。
。
měng
猛
yì
忆
chūn
春
xiāo
宵
huā
花
shì
似
hǎi
海
,
chóu
愁
jué
绝
gū
孤
chá
槎
tiān
天
wài
外
。
。
rén
人
jiān
间
xián
弦
duàn
断
shēng
声
zhōng
终
,
dāng
当
shí
时
yàn
燕
zi
子
xī
西
dōng
东
。
。
shèng
剩
yǒu
有
xié
斜
yáng
阳
jǐ
几
dù
度
,
hú
湖
shān
山
fēi
飞
xù
絮
méng
濛
méng
濛
。
。