清平乐 其四
啼鹃声细。点点杨花坠。一树夭桃开似醉。遥妒绿窗新睡。
明朝红雨飘残。伤心独倚阑干。万水千山云外,单衣乍怯春寒。
tí
啼
juān
鹃
shēng
声
xì
细
。
。
diǎn
点
diǎn
点
yáng
杨
huā
花
zhuì
坠
。
。
yī
一
shù
树
yāo
夭
táo
桃
kāi
开
shì
似
zuì
醉
。
。
yáo
遥
dù
妒
lǜ
绿
chuāng
窗
xīn
新
shuì
睡
。
。
míng
明
cháo
朝
hóng
红
yǔ
雨
piāo
飘
cán
残
。
。
shāng
伤
xīn
心
dú
独
yǐ
倚
lán
阑
gān
干
。
。
wàn
万
shuǐ
水
qiān
千
shān
山
yún
云
wài
外
,
dān
单
yī
衣
zhà
乍
qiè
怯
chūn
春
hán
寒
。
。