清平乐 其二 芦花

清代 尤侗
秋风泽畔。小草霜华染。比似杨花吹不断。却被雁衔天半。 月明野渡苍茫。伴他枫叶吴江。堪笑白头老子,夜寒尚倚红妆。
qiū fēng pàn xiǎo cǎo shuāng huá rǎn yáng huā chuī duàn què bèi yàn xián tiān bàn        
yuè míng cāng máng bàn fēng jiāng kān xiào bái tóu lǎo zi hán   shàng hóng zhuāng