清平乐(梅)

宋代 张孝祥
吹香嚼蕊。独立东风里。玉冻云娇天似水。羞杀夭桃秾李。 如今见说阑干。不禁月冷霜寒。垅上驿程人远,楼头戍角声干。
chuī xiāng jué ruǐ dōng fēng dòng yún jiāo tiān shì shuǐ xiū shā yāo táo nóng
jīn jiàn shuō lán gān jīn yuè lěng shuāng hán lǒng shàng 驿 chéng rén yuǎn   lóu tóu shù jiǎo shēng gàn