清平乐 春怨

明代 宋琬
杨花飞雪,荡子心肠铁。恨杀嫦娥圆复缺。不管人间离别。 怕簪碧玉搔头。妆成懒下朱楼。楼上衔泥双燕,呢喃似替人愁。
yáng huā fēi xuě   dàng xīn cháng tiě hèn shā cháng é yuán quē guǎn rén jiān bié
zān sāo tóu zhuāng chéng lǎn xià zhū lóu lóu shàng xián shuāng yàn   nán shì rén chóu