清平乐·愁肠欲断

宋代 孙光宪
愁肠欲断,正是青春半。连理分枝鸾失伴,又是一场离 散 掩镜无语眉低,思随芳草凄凄。凭仗东风吹梦, 与郎终日东西。 等闲无语,春恨如何去?终是疏狂留不住,花暗柳浓何 处? 尽日目断魂飞,晚窗斜界残晖。长恨朱门薄暮, 绣鞍骢马空归。
chóu cháng duàn   zhèng shì qīng chūn bàn lián fēn zhī luán shī bàn   yòu shì chǎng
sàn
yǎn jìng méi   suí fāng cǎo píng zhàng dōng fēng chuī mèng  
láng zhōng dōng 西
děng xián   chūn hèn   zhōng shì shū kuáng liú zhù   huā àn liǔ nóng
chù  
jìn duàn hún fēi   wǎn chuāng xié jiè cán huī cháng hèn zhū mén  
xiù ān cōng kōng guī