清平樂·愁腸欲斷

宋代 孫光憲
愁腸欲斷,正是青春半。連理分枝鸞失伴,又是一場離 散 掩鏡無語眉低,思隨芳草淒淒。憑仗東風吹夢, 與郎終日東西。 等閒無語,春恨如何去?終是疏狂留不住,花暗柳濃何 處? 盡日目斷魂飛,晚窗斜界殘暉。長恨朱門薄暮, 繡鞍驄馬空歸。
chóu cháng duàn   zhèng shì qīng chūn bàn lián fēn zhī luán shī bàn   yòu shì chǎng
sàn
yǎn jìng méi   suí fāng cǎo píng zhàng dōng fēng chuī mèng  
láng zhōng dōng 西
děng xián   chūn hèn   zhōng shì shū kuáng liú zhù   huā àn liǔ nóng
chù  
jìn duàn hún fēi   wǎn chuāng xié jiè cán huī cháng hèn zhū mén  
xiù ān cōng kōng guī