清平乐

宋代 吕胜己
红尘久住。仙驭凌波去。本似行云无定处。那更腊残风雨。 瑶芳片片轻飞。但留青子栾枝。孤负岁寒幽意,如今却与春宜。
hóng chén jiǔ zhù xiān líng běn shì xíng yún dìng chǔ gèng cán fēng
yáo fāng piàn piàn qīng fēi dàn liú qīng luán zhī suì hán yōu   jīn què chūn