清平樂

宋代 呂勝己
紅塵久住。仙馭凌波去。本似行雲無定處。那更臘殘風雨。 瑤芳片片輕飛。但留青子欒枝。孤負歲寒幽意,如今卻與春宜。
hóng chén jiǔ zhù xiān líng běn shì xíng yún dìng chǔ gèng cán fēng
yáo fāng piàn piàn qīng fēi dàn liú qīng luán zhī suì hán yōu   jīn què chūn